Có lẽ, bạn đã gồng quá lâu.

Đúng vậy.
do chính bạn tạo ra, trong những ngày phải tự đứng vững một mình.
Đây không phải bản chất của bạn.
Nó chỉ là thứ bạn học được để sống sót qua những ngày đó — khi phải đi một mình quá lâu.
“Nghe mâu thuẫn à? Để mình nói tiếp nhé.”
Bạn có mục tiêu lớn. Bạn đã từng đạt được những thành tựu mà không phải ai cũng làm được. Và chính vì vậy…
Sợ thất bại.
Sợ bị phán xét.
Sợ chỉ cần hụt một bước — là không đứng dậy được nữa.
Thế nên…
Bạn đã đối xử với bản thân rất khắc nghiệt, từ lúc chưa bắt đầu.
Bạn không yếu. Đúng.
Bạn chỉ đã phải mạnh một mình quá lâu.
Mệt mỏi vì không có ai đủ tin để đứng cạnh.
Mệt mỏi vì luôn tìm kiếm sự công nhận nhưng chẳng bao giờ thấy đủ.
Bạn mang theo những vết thương từ gia đình, những áp đặt, kỳ vọng, so sánh…
Bạn muốn bước ra, nhưng lại quá tải.

Không phải để trốn chạy.

Một chốn “Ở đây.” — ngay bên cạnh, quan sát, cùng bước, và đưa tay ra khi bạn cần.
Bởi có lẽ, bạn cũng đã đủ lâu trong vùng không thời gian ấy để hiểu rằng:
Vì bạn sắp kiệt sức.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, không chắc bạn còn đủ lực để vực dậy.
Bạn đã rất cố gắng.
Đã kiên cường đi qua những khoảng tối mà không ai thấy.
Nhưng niềm tin vào chính mình
… đã mòn đi từ lúc nào.

Vì bạn xứng đáng được nhìn thấy.
Xứng đáng được:
Và vì bạn không thể trì hoãn thêm nữa.
Thời gian không quay lại.
Và cuộc đời này cũng không kéo dài mãi để bạn “chuẩn bị thêm”.

Mình không ở đây để truyền động lực sáo rỗng.
Mình ở đây để đi cùng bạn, chứng kiến khoảnh khắc bạn:

Vì có lẽ,
Bên trong bạn đã đợi điều này từ rất lâu rồi.
Nếu đã đọc đến đây — có lẽ bạn biết mình không nên đi tiếp một mình nữa.
Ở đây.
Ta sẽ cùng bắt đầu từ đó.
Nếu bạn chưa chắc nên bắt đầu từ đâu —
Lối đi ở đây, để bạn biết lúc này mình cần gì.
Xem👉 Lối đi(Bắt đầu từ đâu?).
Giỏ hàng trống
Bạn chưa có voucher cá nhân nào.
Không có mã giảm giá công khai.